LỜI KỂ TRỰC TIẾP VỀ TRẢI…
Chương 5: Tình Huống Nguy Cấp Giữa Đám Quái Vật Hung Tợn

Chương 5: Tình Huống Nguy Cấp Giữa Đám Quái Vật Hung Tợn

“Hô… Hô-gie? Tôi không nghe nhầm chứ?”

Jace lẩm bẩm chửi bằng tiếng mẹ đẻ, xoay người tìm kiếm khắp nơi xem có vũ khí gì rơi từ lũ chó sói hay lính nào đó không, cuối cùng chỉ nhặt được cái dao cắt xương mà lũ sói con cầm.

Tuy nhiên, lưỡi dao ngắn quá, không cản được cũng không đâm được. Còn cây búa chiến mà con sói lớn cầm dường như là hàng chế tạo của quái thú, đầu búa còn lớn hơn cả đầu mình, vung lên không phải sẽ chém mình làm đôi ngay tại chỗ sao?

“Grieg! Nhìn sang đây xem, chết tiệt!” Jace hét lớn, phía sau có tiếng gì đó xào xạc, không biết là Grieg hay ai đó đã nhảy tới bên cạnh.

Jace nắm lấy râu của ông ấy hỏi: “Nhìn kìa, đánh kiểu gì, hả? Làm sao để đánh nhỉ?!”

Grieg nắm lấy cổ áo của Jace, nói nhỏ: “Không thể chống nổi, sao không chạy?”

“Ông chạy, có chạy nhanh hơn lũ chó sói không? Còn danh dự của ông đâu?!”

“Sống còn chẳng nổi, danh dự cái mông gì nữa! Nhưng cậu nói đúng… chạy, chạy cũng không thoát.”

Jace nhìn quanh, nhiều dân quân cũng đã kiệt sức, những lính vệ binh cũng đã chiến đấu đến mức hầu như không đứng nổi, một người cố chạy vào rừng đã bị giáo đâm chết trên cây xa xa…

Anh cắn răng, nhìn thấy con sói khổng lồ bước tới, vị vệ binh trước đó còn cản trở nó giờ đã nằm bất động trên đất.

Grieg nâng lên cây búa, tháo bỏ miếng bịt mắt, hoàn toàn lộ rõ vết sẹo dài từ trán kéo xuống tới miệng.

Ông ấy hạ thấp giọng nói: “Có thể chúng ta có thể giết chết nó.”

“Không có cách nào khác đâu.” Jace đồng tình.

“Chết cùng với cậu cũng đáng lắm, người da mềm!”

“Chưa chắc đã chết đâu, thử xem.”

Bước chân của con sói đầu đàn càng ngày càng nhanh, nó lao đến với cây búa xoay tròn trong tay, người lùn và người lập tức nhảy ra hai bên, Hog đập một búa xuống hàng rào xe ngựa khiến xe rung rinh, một bánh xe phát ra tiếng kêu lạch cạch, xe ngựa chao đảo nghiêng ngả, bao lúa rơi ra.

Hog quay người vung búa về phía Jace, Jace ôm lấy một bao lúa bị Hog chém đứt ngang, lúa mì rơi vãi khắp nơi, cú đánh này dù có bao lúa giảm chấn cũng làm cho Jace tê tái cả người, con quái vật này sức mạnh phải bằng bao nhiêu người cộng lại!

Khi Hog chuẩn bị tấn công lần nữa, đột nhiên cả người run lên, quay lại vô thức muốn cào cấu thứ gì đó, hắn quay một vòng tại chỗ, chỉ thấy Grieg nắm chặt cây búa trong tay, lưỡi búa đã găm vào áo giáp trên lưng Hog. Dưới ánh sáng của đuốc đang cháy, máu tươi chảy ra giống như mực đỏ tươi!

“Có thể giết hắn được không?”

Jace lẩm nhẩm, nhặt con dao cắt xương rơi trên đất, loạng choạng đâm vào bên hông kẻ kia… Nhưng không ngờ mũi dao không đủ sắc, sức của anh trong lúc hoảng hốt cũng không đủ mạnh, cú đâm chỉ xẻo được một lớp da bên ngoài, không đâm sâu vào thịt!

Hog đau đớn, quay lại đá Jace bay đi, cả cơ thể hất tung Grieg, tay khác bỗng chộp lấy bím tóc của Grieg!

“Ối chà!”

Grieg hét lên một tiếng bị giật mạnh xuống, cây búa trong tay cũng theo đó rơi xuống, mặc dù búa đã cắm sâu vào lưng Hog nhưng hành động của hắn vẫn nhanh chóng và manh liệt.

Hog nhấc Grieg lên cao, tay còn lại vò vọ tìm lại cây búa vừa ném đi, Grieg cắn mạnh vào móng cái của Hog, hắn rít lên đau đớn nhưng vẫn không buông tay.

Jace xoa xoa bụng bị đá trúng, nghiến răng lượn tới gần cây búa hai tay cầm nặng nề, lấy hết sức lực còn lại hét lớn rồi chém vào chân sau của Hog, không chém đứt chân sau nhưng đã khắc được vết thương sâu.

Hog rít lên đổ xuống đất, Grieg nhờ đó thoát khỏi bàn tay của hắn.

“Lợi dụng lúc hắn yếu mà giết ngay!” Jace ném búa cho Grieg, Grieg hét lên gì đó bằng tiếng lùn bắt lấy búa từ trên không, thuận thế vung mạnh nhưng không ngờ Hog ngẩng đầu lên lấy đà lao vào người anh hất văng lên xe ngựa, ngã mạnh xuống, lẩm bẩm vài câu không rõ ràng, đầu óc dường như còn ngái ngủ, đứng dậy nhiều lần lại trượt ngã vì mưa.

Bằng cách nào đó, Hog đã đứng dậy, nhặt lấy vũ khí của người lùn, hai tay mỗi tay vung vẩy một cây búa, dần dần lết về phía này.

Lúc này, dáng vẻ ban đầu của Jace đầy khí thế bỗng chốc rơi vào một lớp băng giá. Lần này thật sự phải chết vì một đồng bạc rồi.

Anh nhặt lấy cây gậy dài của một dân quân bên cạnh, thử dựng tư thế phòng ngự, nhưng như phép mầu, Hog bỗng dưng biến thành một con cừu giữa một màn khói bụi!

Phép biến thành cừu?

Nhìn về phía xa trên con đường, dưới cơn mưa lớn, một người đàn ông mặc áo choàng tím đang cưỡi ngựa trắng, giơ cao cây phép thuật đi về phía này.

Là Gandalf… hay là An… An-tonida?

Khi pháp sư tiến đến gần, anh mới nhìn rõ mặt mũi đối phương, thì ra là Marlene!

Ông ấy hô lớn một câu thần chú, đầu cây phép dài phát ra ánh sáng ma thuật ngày càng mạnh, chiếu sáng cả con đường và khu rừng phía sau.

Lũ chó sói đang chiến đấu thấy vậy bèn quay lại nhìn, phát hiện thủ lĩnh của chúng bây giờ đã biến thành một con cừu đang ngoạm cỏ ở ven đường, đều hoảng loạn, nhiều tên còn bịt mắt lùi về rừng.

Marlene nói to: “Phép biến hình sẽ không kéo dài lâu, ông Jace Seeso! Chỉ vài phút, hay chỉ vài giây… Bọn chó sói kháng cự rất mạnh với pháp thuật tấn công của tôi, một khi phép mất hiệu lực tôi cũng không đối phó được chúng.”

“Vậy chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, có thể có thêm lũ chó sói kéo tới.” Jace nói, đột nhiên nhớ tới tên lính bảo vệ bị thủ lĩnh sói đánh gục, bèn kéo mũ sắt của hắn, tên này vẫn còn thở.

“Ông Marlene, mang theo anh ta đi!”

Nghe tiếng gọi của Jace, Marlene nhảy xuống ngựa nhìn gương mặt bầm dập của người lính, giơ tay chỉ hướng về phía đông nói: “Đặt anh ta lên ngựa, mau đi về hướng đông, sẽ sớm đến trạm gác, tôi từ đó tới đây.”

“Grieg! Chúng ta phải nhanh chân!” Jace hét vào tật hình của người lùn còn đang lảo đảo, đồng thời kêu gọi vài người cùng với những lính bảo vệ còn đủ sức, lột áo giáp của người lính bị thương rồi để lên ngựa.

Những người còn di chuyển được dẫn theo lính bị thương theo luồng sáng ma thuật của Marlene rời đi, lũ chó sói mất thủ lĩnh biến thành cừu, không đủ dũng khí đuổi theo, nhóm người vội vã hành quân chục phút mới đến nơi có lửa trại tại trạm gác và từ từ giảm bước tiến.

Những dân quân mệt mỏi ngồi sụp bên hàng rào, Jace ngửa đầu, trút ngực hít sâu mới cảm giác giữ được hơi thở.

Mưa rơi tí tách đánh vào trán, dần dần giúp anh tỉnh táo hơn chút.

Lính gác ở trạm gác đến dắt ngựa trắng của Marlene, gọi người tới trợ giúp chăm sóc lính bị thương, Marlene tận dụng chút thời gian rảnh quay sang nói với Jace: “Tôi phải giúp các chàng trai này. Tốt nhất các ông cũng rời khỏi đây, khu rừng còn đầy sói.”

Jace hỏi: “Làm sao ông biết chúng tôi gặp nạn?”

Marlene đáp: “Tôi không biết, tôi chỉ định tìm ông thôi. Hỏi những người lính bảo vệ ông chuyện gì, có một người nói ông đã đi về phía Tây hoang dã, tôi còn tưởng ông đến Moon Creek Town tìm việc, cho nên định khuyên ông trở lại. Tôi không muốn mất đi một trợ thủ như ông đâu, chẳng qua không ngờ lại gặp bọn chó sói tấn công, kể ra thì tôi giúp được các ông, thật là may mắn.”

Jace nói: “Tôi không biết làm sao cảm ơn ông, thưa ngài. Vậy, ông định tuyển dụng tôi chứ?”

Marlene gật đầu, nói: “Chăm sóc tốt vết thương rồi đến khu pháp sư tìm tôi thương thảo tiền công, vẫn chỗ cũ, ông Seeso này. Về chuyện con rồng đỏ, tôi hy vọng ông đừng giấu giếm suy nghĩ của mình.”

“Tôi biết rồi.” Jace không ngờ rằng Marlene đã nhận ra mình còn giấu giếm điều gì đó, nhưng về linh hồn quỷ dữ, anh không định vội vàng lộ hết, vẫn muốn tìm một lời giải thích hợp lý.

Nhà pháp sư dần dần biến mất trong màn mưa, người lùn thả mình ngồi xuống đất nói khẽ: “Tôi không cầm nổi búa, Jace.”

“Chúng ta an toàn rồi.” Jace nhìn vào cánh rừng tối tăm kia, nhưng vẫn chưa dám thả lòng canh giác, trong khi đó bản thân hầu như đã mệt mỏi đến mức không mở nổi mắt ra rồi.

“Ý tôi là tôi không cầm nổi búa, chết tiệt!” Grieg mắng lớn, Jace bị tiếng hét giật mình nhìn chằm chằm, phát hiện đến giờ tay của Grieg vẫn còn đang run rẩy.

Nhớ lại trận đánh hỗn loạn vừa rồi, Jace quả thực nhớ rằng tay của Grieg đã trượt búa nhiều lần, do đó đã gây nguy hiểm.

Nhưng điều đó không thể phủ nhận rằng Grieg là một chiến binh giỏi, nếu không có người lùn này, bản thân anh cùng với những người lính được cứu ngày hôm nay có lẽ không có cơ hội sống sót.

Người lùn nói giọng mơ hồ: “Thầy tế của con người ở Southshore nói với tôi, mấy con dơi nuôi của bọn khổng lồ đã dùng độc đánh vào đầu, có thể tôi mãi mãi không còn bay được nữa. Goslrum đã nói đúng, tôi không còn trèo lên griffin, không ném búa chiến được nữa, tôi đã trở thành một kẻ vô dụng, Jace.”

Nghe những lời của người lùn, Jace nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp nhau ở Southshore, Grieg giống như một bao tải không động đậy trên mặt biển.

Không lâu trước, tại đồi Hillsbrad mới xảy ra cuộc chiến giữa quái thú và liên minh, thường có các thứ lộn xộn trôi dạt gần bờ biển, cho nên dân cảng còn không nhận ra đó là người sống, cứ tưởng là thứ hàng hóa ngâm nước gì đó.

Khi đó, anh đang ở gần cảng chờ chiếc tàu tiếp đón dân tị nạn cập bến, tình cờ thấy vật nhô lên đột ngột, phun ra một bọt khí, mới nhận ra những thứ rối tung kia chính là bím tóc của người lùn!

Jace ngay lập tức nhảy xuống nước kéo Grieg lên bờ, không ngờ ngay sau đó bị anh ta đấm đá loạn xạ rồi bật khóc thảm thiết.

Mặc dù sau đó Grieg giải thích rằng tưởng là bị cá mập tấn công nên liều mạng chống lại, tưởng mình sắp chết mới khóc, nhưng tới bây giờ Jace mới hiểu rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra hôm đó.

Mưa càng ngày càng nặng hạt, mái tóc rối bời của Grieg bết vào da đầu, anh vô hồn nhìn chằm chằm vào ánh lửa ở xa, lặng lẽ một hồi lâu.

“Vừa rồi pháp sư có ý muốn thu nhận tôi.” Jace nói: “Trong khu pháp sư có rất nhiều nhà nghiên cứu dược liệu, ông nghĩ liệu có thể chữa khỏi độc tố trong người ông không?”

“Muộn rồi, bạn tôi.” Grieg buồn bã nói: “Chất độc đã đi vào, giờ chỉ còn di chứng để lại, chuyện này là vĩnh viễn, không thể phục hồi được nữa.”

“Tuy nhiên, tôi vẫn cám ơn cậu, Jace. Cậu cứu tôi hai lần, còn nghĩ đến chữa trị cho tôi.”

Jace nói: “Ông cũng cứu tôi mà.”

“Người lùn cứu mạng người là chuyện thường, ngược lại mới là chuyện hiếm hoi.” Grieg khẽ cười nhạt: “Hơn nữa, một chiến binh Hammer chân chính không bao giờ để mình và đồng đội chết dưới tay một con chó hai chân biết vung búa.”

“Lại là một con chó biết cầm búa đuổi người chém nữa chứ.”

“Haha… Khụ! Khụ!”

⚙ Cài Đặt Đọc

18px

LỜI KỂ TRỰC TIẾP VỀ TRẢI NGHIỆM LÀM VIỆC TẠI STORMWIND.

Đang tải...
📚 Sau ➡